?

Log in

No account? Create an account
howdreamerfalls
10 April 2018 @ 05:31 pm

[trên đời này không có gì là dễ dàng. nếu bạn thấy cuộc đời dễ dàng, thì rất có thể đang có người nào đó gánh bớt phần 'không dễ dàng' cho bạn]

như trên. hoặc có thể là, bạn cố tình coi rằng mọi việc "đều có thể giải quyết được, cuối cùng rồi sẽ ổn thỏa hết thôi".

càng không có người yêu, càng thấy hạnh phúc vì mình đã có được những "thủ lĩnh tinh thần" quan trọng. những ca sĩ, những nhóm nhạc, những đội bóng, những cuốn sách, những quyển truyện, những nhân vật, những con phố thân thuộc, những vùng đất chưa bao giờ tới mà thân thuộc tựa cố hương..., và gia đình.

bằng cách này hoặc cách khác, tất cả mọi điều xung quanh đều ôm ấp ta dịu dàng, bảo với ta rằng "không có gì phải vội". đã rất lâu không có đêm nào phải trăn trở về nỗi cô độc. những ngày ở tương lai, dẫu biết đã định trước không thể êm đềm như hiện tại, sẽ mất mát nhiều hơn và gian khó nhiều hơn, thì thôi cũng không cần vội. bởi muốn vội cũng không được. cậu ơi hãy cứ sống tốt mỗi ngày.  

bảo với bạn bè rằng, sau này tao sẵn sàng sống chung với bố mẹ chồng, sẽ coi gia đình chồng cũng như gia đình của mình. sẽ vì thương anh ấy mà trân trọng, biết ơn tất cả những người quan trọng trong cuộc đời anh ấy. rất tin tưởng rằng mình sẽ xử lý được mọi vấn đề khó khăn.

thế nhưng đa phần mọi người đều bảo, không thể nói trước được đâu. ở riêng, nghĩ đi nghĩ lại vẫn tốt hơn nhiều. mình gần như ngơ ngác, ngạc nhiên vì nhận ra nhiều người ngại sống chung đến thế. có lẽ vì mình chỉ biết suy từ bản thân mà ra. mình rất yêu thích những ngày được sống với ông bà, dù là ông bà nội hay ông bà ngoại — thân thuộc với ông bà ngoại, và khi trưởng thành hơn — yêu kính với ông bà nội. mình thực muốn con cái mình cũng có thể lớn lên như thế, học cách yêu thương, học hỏi nếp nhà ấm áp, quấn quít với ông bà nội ngoại. 

hoặc rằng mình không có tư cách để nói gì, vì mình là đứa trẻ đã lớn lên trong sự bao bọc, không gặp trở ngại nào về tài chính và học vấn, chưa từng bị ai phản bội trong đời.

đôi khi, nói chuyện với người khác, mình cảm thấy như mình có lỗi vì đã không phải trải qua khó khăn nào đáng kể (haha).

đúng là nỗi buồn của mình nhỏ xíu thật. khi lời tâm sự rơi lệch tần số cảm thông, mình lại quay về với những thủ lĩnh tinh thần của mình. mình không phải đứa có đam mê, khát vọng; nên sau cùng cũng chỉ có thể bắt chước cái tinh thần luôn sống tích cực, không ngừng tin tưởng vào lòng tốt của nhân loại, mỗi ngày đều thấy bản thân vui vẻ là ok. khi hời hợt về trải nghiệm và suy tính, tính đi tính lại cũng chỉ có thể làm thế mà thôi.

tiếp tục là kẻ ngốc trong thế giới riêng mình.

 
 
howdreamerfalls
tớ không nghĩ mình là một người thích tranh đấu, thậm chí chỉ việc tranh cãi cũng đã là quá sức mình. nếu có khúc mắc, hãy nói ngắn gọn để giải quyết. nếu không thể ngắn gọn được, tớ sẽ từ bỏ ngay.

nhưng điều đó không có nghĩa là tớ không quan tâm. tớ chỉ sợ rằng, nếu quan tâm nhiều thêm một chút nữa, khả năng tự kiềm chế của tớ sẽ sụp đổ. kéo theo rất nhiều mệt mỏi, u buồn khác. bởi tớ biết, tớ sẽ tức giận, sẽ đau lòng, sẽ thấy bất công và thấy đời sao mà tồi tệ, sao mà ác nghiệt. tớ sẽ bị cuốn vào cuộc chiến tâm lý mà dường như ai cũng độc miệng, không nề hà gây tổn thương cho người khác. hãy tránh xa những nguy cơ đó, tớ luôn tự nhủ mình, hãy cứ im lặng và mặc kệ các xôn xao, hãy cứ tự mình ôm ấp những điều mình cần bảo vệ, bởi chỉ cần mình tin là đủ. giống như níu giữ ánh sáng của viên ngọc. chỉ cần còn một tia ấm áp, tâm hồn này sẽ còn cơ hội sáng trong trở lại.

để tớ kế chuyện cho các cậu nghe. dưới đây là một loạt các chi tiết về bóng đá. vì hóa ra tớ cũng mới chỉ phát khùng vì một vài chủ đề nhất định. chủ đề chạm nọc lần này là bóng đá.
_

đội U23 của Việt Nam vừa có một giải thi đấu vô tiền khoáng hậu ở châu Á.

có những hình ảnh siêu đẹp sẽ được nhắc mãi không thôi - vì nó chân thật, kiên cường, đáng yêu, bi tráng, mạnh mẽ... y như phim ảnh. nếu không muốn nói là hơn cả phim ảnh.

ví dụ nhé. đội trưởng Xuân Trường ôm áo ấm ra cho đồng đội khi cả lũ đang đá dở luân lưu. vì lạnh quá.
hoặc là. lần đầu nhìn thấy tuyết, và thừa biết là trận chung kết có thể phải đá dưới tuyết, nhưng lo lắng cứ kệ lo lắng, cả đội vẫn gọi nhau ra đường đùa nghịch, chơi ném tuyết, hồn nhiên như trẻ nhỏ.
Tiến Dũng sút cú cuối cùng đưa Việt Nam vào bán kết, cởi áo ăn mừng, chắc đã hét vang tới trời xanh. cũng Tiến Dũng, lỡ để xổng cầu thủ Uzbekistan vào phút định mệnh, đánh rơi mộng ước, tự trách mình mà ngã quị, sau đó ngửa đầu lên trời khóc ngất.
Thanh và Huy cúi xuống cào tuyết, cấm tuyệt đối bất cứ thứ đáng ghét nào cản trở cú sút phạt của Hải. Hải vẽ cầu vồng tuyết, ghi bàn xong hất mạnh hai tay, như thách thức toàn thể giá lạnh trên cõi đời này. Hải, người trực tiếp gìn giữ ước mơ và hy vọng cho triệu triệu người, hết lần này đến lần khác, khi trả lời phỏng vấn sau trận chung kết, mắt ướt đỏ hoe.

hình ảnh cuối cùng lưu giữ trong trí nhớ chúng ta là các chàng trai áo đỏ ôm ghì lấy nhau, nằm đè lên nhau mà ăn mừng giữa khoảng không tuyết trắng, trở thành một khối lửa không thể chia lìa được. các em như đã tạm rời xa trái đất này, tách biệt với mọi tình tiết ồn ào và náo động. mặc kệ tất cả, để cảm nhận rõ ràng trong khoảnh khắc đó, biết bao là nồng ấm, biết bao là khát khao, biết bao là hy vọng, biết bao là mộng ước, biết bao là quyết tâm, biết bao là tin tưởng.

những điều như thế, sẽ còn được nhắc đi nhắc lại. những điều như thế, đẹp bởi vì chân thật, không hề tô vẽ, sẽ mãi mãi là những áng thơ.

các cậu, những người đã vui sướng vì các chàng trai này, có tin họ giống như tớ đang tin không? tin rằng, dù quãng đường trưởng thành còn dài và chông gai lắm, dù người xấu vẫn còn nhiều lắm, dù đời cầu thủ gian khó nhiều không sao đong đếm được... - thì các chàng trai này sẽ vẫn sống thật tốt. họ đã có được một ngọn lửa trong tim rồi mà - ngọn lửa mà chúng ta có khi sống cả đời cũng không sao tìm được. họ sẽ nhờ vào ngọn lửa đó mà vượt qua tất thảy. hãy tin thế đi nào!

đừng hoang mang nhiều nhé, các cậu ơi~
_

rồi tớ cũng thích nghĩ rằng, những cầu thủ bóng đá tớ yêu mến, mỗi ngày đều làm việc chăm chỉ, không kêu ca than vãn, không vì bị người ta chỉ trích mà xuống dốc tinh thần, dù thế nào vẫn cứ đàng hoàng sống cuộc đời của họ.

tớ rất mong các anh có thể hành xử chuyên nghiệp như vậy, mặc kệ mọi lời độc địa. tớ sẽ vì tin các anh mà tự mặc kệ những kẻ độc ác kia - những kẻ rất thích áp dụng tiêu chuẩn kép, những kẻ ích kỷ chỉ biết đến cá nhân mình, những kẻ to mồm đòi nhân danh công lý - mà không chịu hiểu chẳng có công lý nào lại tàn ác như vậy.

tớ cũng chỉ có thể viết cho các anh một vài câu động viên trên instagram mà thôi. phần còn lại, tớ phải tin các anh thừa sức tự xử lý. phải nghĩ rằng, họ không cần mình bảo vệ. những người mình yêu quý, họ mạnh mẽ đủ để mình không phải phân vân lo lắng. vì thế nên mình mới yêu họ, để trong những giây phút gian khó nhất, chúng ta cùng điềm nhiên mà đối đầu với thế giới, không ai phải bỏ chạy.

chúng ta, cứ tin vào các điều lành thúc đẩy ta chiến đấu - thứ nội lực không dễ dàng bị tổn hại. ta sẽ chứng minh cho họ rằng lựa chọn của ta là đúng đắn. quá trình đó, nói ít làm nhiều.
_

tớ vẫn thầm cảm ơn họ, những chàng cầu thủ của tớ, vì họ luôn truyền đến tớ những cảm xúc khó nói nên lời và cảm hứng tinh thần rất thật thà. và dù có những lúc họ nói lời hoa mỹ để phục vụ truyền thông, thì chừng nào họ vẫn chân thật với trái bóng trên sân cỏ - điều không thể giả vờ được, tớ sẽ còn tiếp tục cầu mong cho họ những điều tốt lành nhất.

tớ trao cho họ niềm tin, họ sẽ tặng cho tớ niềm hy vọng.

và kể cả khi hy vọng đó không được đáp ứng, thì tớ vẫn không tìm thấy lý do gì để quay ra ghét bỏ. vì tớ đã không còn yêu cầu gì thêm nữa, các cậu ạ.

sẽ không bao giờ có khả năng ghét bỏ nữa. vì trong quãng đời này, không thể chối cãi được, đã có những thời điểm - dẫu cho ngắn ngủi, các anh thắp sáng trái tim em, theo cách không một ai khác có thể làm.
 
 
howdreamerfalls
bìa truyện tranh có hình hai cậu học sinh ở trong một lớp học. nền trời xanh, nắng nhẹ rơi trên tóc các cậu ấy, khung cửa sổ mở hé đủ để có vài ba làn gió thổi bay tấm rèm mỏng màu trắng. các cậu ấy có thể đang nhìn nhau cười, có thể đang cùng giải một bài toán nào đó, hoặc chỉ đang ở cạnh nhau - mỗi người một việc, hoặc không làm gì cả. toàn bộ cảnh tượng đó có chút ngược sáng và được bao phủ bằng tông màu lam dễ chịu. đấy, đấy chính là dịu dàng.

robot x laserbeam chương gần nhất có cảnh nhân vật chính kiệt sức vẫn cố gượng đánh nốt những gậy cuối cùng. về cơ bản thì golf là một môn cá nhân, nhưng sensei vẫn tạo ra được tính đồng đội rõ nét khi vẽ rất tự nhiên cảnh các tuyển thủ khác trong đội lo lắng, động viên, cổ vũ cho Robato. mà cậu ta lại là một đứa bướng bỉnh, mệt mỏi như thế, đến nỗi chỉ cần vung được gậy thôi cũng đã khá lắm rồi, thế mà rốt cuộc còn liều mạng đánh quá hay, đưa bóng vào lỗ, chiến thắng đối thủ cực mạnh.


cảnh truyện một "kẻ vô cảm" gào thét thanh âm chiến thắng, nắm tay giơ lên khẳng định quyết tâm của mình, khiến mình không khi nào có thể ngừng phấn khích.

và tiếp tục, chúng ta chuyển đến một thứ vớ vẩn khác, đó là khi mình bùi ngùi ngốk nghếk rơm rớm nước mắt khi hát Quốc ca hôm đại hội đầu tháng 9. có gì đâu mà phải khóc, thế mà lại khóc, khi nghĩ về những tình cảm rất nhẹ nhàng mà tươi tắn, tích cực của người lớn tuổi. mình cứ nghĩ, tại sao người trẻ ngày nay không thể có một tâm hồn thuần khiết như vậy. hay là, chính vì đã trải qua rất nhiều, rất nhiều năm cuộc đời, cả thái độ lẫn sự bao dung của ta đều sẽ hướng về những gì trong lành nhất?

việc đọc thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh và Jimmy Liao cũng khiến tâm hồn vui vẻ và vô sở cầu hơn. thơ không phải khi nào cũng vui, nhưng quan trọng là nó chuẩn bị cho mình chút tâm thế theo dạng: buồn là đương nhiên, nên hãy làm quen với điều đó đi nào, hãy biết nhìn vào những điều lạc quan hơn.

thế giới này, dù xét về cơ bản hay phức tạp, đều rất dễ khiến người ta phiền muộn. nên mình sẽ luôn cảm động với những ai/vật thể/hiện tượng/... khiến mình "hướng thiện", hoặc ít nhất là, không bồi thêm vào nỗi thù hằn và sự ghét bỏ, có lẽ thế.

như là nhân vật có tên Black trong pokémon special nữa. cậu ta mộng mơ quá đáng, cậu ta là kẻ nhiệt huyết thành thực đến ngu ngốc bị cuốn vào mớ đạo lý giả tạo của một nhóm người (và, "những kẻ hay nói đạo lý thường sống như l**"). nhưng buồn cười lắm. một trainer được gắn biệt danh "dreamer" như Black lại điều khiển Reshiram - Pokémon huyền thoại tượng trưng cho "Hiện Thực". có lẽ vì mọi ước muốn của Black đều được xây đắp hoàn toàn trên những cố gắng hữu hình và chân thật. cậu ta có sai lầm, cậu ta có ích kỷ, cậu ta có thiếu khôn ngoan, cậu ta không mang dáng dấp của anh hùng. nhưng sự bất hoàn hảo đó lại chính là hiện thực. đời sống này, được tạo dựng bởi các anh hùng như thế.

có vẻ như điều mình tìm kiếm ở đây, chính là thái độ sống thật, một dạng "authentic feelings", "authentic self" mà đang hơi hiếm có khó tìm ở những người xung quanh mình, và đôi khi là, ở cả mình nữa. ví dụ như hôm trước mình cài thử app tinder để chơi, nhưng sau đó đã không thể chịu nổi mà phải tự gỡ bỏ nó luôn, vì mình cứ tưởng tượng đến cảnh người ta cùng một lúc tán tỉnh mấy người liền, hoặc đã có người yêu rồi mà vẫn xài tinder là mình muốn lợm giọng, phát ốm. và việc nói chuyện ngọt nhạt với nhau để cùng tìm lợi ích chung thì quá là bình thường rồi. đến nỗi giờ đây tuy biết người ta cũng chỉ muốn nhờ vả gì đấy thôi, thì miễn là người ta nói năng lịch sự dễ nghe, thể hiện nhiệt tình có tâm một chút là mình đã vui lắm, thật sự =)) và từ đó, nếu may thì nảy sinh thêm chút tình cảm thành thật nhẹ nhàng. vậy là có duyên, có tình nghĩa, đã đủ tử tế rồi.

hahaha.